Đêm đầu tiên bé ngủ một mình
Kỹ năng sống • 3–6 tuổi • 2 phút
Hôm nay nhà Bống có chuyện lớn: Bống có giường riêng.
Ba kê giường sát cửa sổ. Mẹ trải ga màu vàng có hình mấy con vịt. Bống nhảy lên nhảy xuống suốt buổi chiều, thích lắm.
Nhưng đến tối, khi mẹ tắt đèn và khép cửa lại, Bống thấy căn phòng bỗng rộng ra. Cái tủ quần áo ban ngày hiền lành thế, bây giờ đứng im lìm trong bóng tối.
Bống gọi khẽ: — Mẹ ơi…
Mẹ ló đầu vào: — Mẹ đây. Mẹ ở ngay phòng bên, cách con đúng bảy bước chân. Mẹ đếm cho con nghe nhé: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy. Gần lắm.
Bống nghe tiếng mẹ đếm mà thấy yên tâm hơn.
— Nhưng cái tủ… — Bống nói.
Mẹ bật đèn ngủ nhỏ lên. Cái tủ hiện ra, vẫn là cái tủ ban chiều, có vết xước ở góc do Bống lỡ tay quệt bút màu.
— Nó vẫn thế thôi con ạ. Bóng tối không làm đồ vật đổi khác, chỉ làm mình nhìn không rõ. — Mẹ nói.
Mẹ ngồi bên giường, nắm tay Bống một lúc.
— Mẹ đi nhé. Nếu con cần, con gọi. Mẹ nghe được.
Mẹ đi rồi. Bống nằm im, nghe tiếng quạt quay, nghe tiếng xe ngoài đường xa xa. Bống nhẩm lại: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.
Đến bước thứ bảy thì Bống ngủ mất.
Sáng hôm sau Bống dậy sớm, chạy sang phòng ba mẹ, khoe: — Con ngủ một mình cả đêm rồi đấy!