Truyện Của BéTài khoản

Chiếc đèn ngủ đi lạc

Truyện gốc • 4–8 tuổi • 2 phút

Trên đầu giường của bé Nhím có một chiếc đèn ngủ hình mặt trăng.

Cứ tối đến, đèn lại sáng lên một thứ ánh sáng vàng ấm, vừa đủ để Nhím nhìn thấy con gấu bông của mình, mà không đủ sáng để làm Nhím tỉnh giấc.

Nhưng chiếc đèn có một băn khoăn: ban ngày nó đi đâu?

Ban ngày, khi Nhím đi học, đèn tắt. Và khi đèn tắt, đèn không nhớ gì cả. Cứ như thể cả một ngày dài bị ai đó gói lại rồi cất đi.

Một đêm, đèn quyết định không tắt nữa.

Trời sáng dần. Ánh nắng tràn vào cửa sổ, chan hoà khắp phòng. Chiếc đèn cố sáng lên hết sức mình — nhưng chẳng ai nhìn thấy nó cả. Ánh sáng của nó tan biến trong nắng, như một giọt nước rơi xuống biển.

Đèn buồn lắm. Suốt cả ngày, đèn cứ sáng, cứ sáng, mà chẳng ai nhận ra.

Đến chiều, đèn đã mệt lử.

Rồi trời tối. Nhím vào phòng, leo lên giường, ôm con gấu bông. Nhím nhìn lên chiếc đèn và mỉm cười: — Chào cậu.

Đúng lúc ấy, chiếc đèn hiểu ra.

Nó không cần phải sáng cả ngày. Nó chỉ cần sáng đúng lúc trời tối — cái lúc mà một chút ánh sáng nhỏ thôi cũng đủ làm một đứa trẻ hết sợ.

Từ hôm đó, ban ngày chiếc đèn ngủ ngon lành. Và ban đêm, nó là mặt trăng của riêng Nhím.