Truyện Của BéTài khoản

Bộ quần áo mới của hoàng đế (Nguyên tác Andersen đầy đủ)

Cổ tích Thế giới • 4–8 tuổi • 5 phút

Ngày xưa có một vị hoàng đế rất thích quần áo đẹp. Nhà vua dùng toàn bộ tiền bạc của triều đình chỉ để mua sắm trang phục mới. Vua thay quần áo mỗi giờ một lần và luôn muốn mọi người khen ngợi trang phục của mình.

Một ngày nọ, có hai kẻ lừa đảo từ xa đến kinh thành, tự xưng là thợ dệt tài ba nhất thế giới. Chúng quảng cáo dệt được loại vải kỳ diệu không chỉ có màu sắc thêu hoa tuyệt đẹp, mà còn có một đặc tính phi thường: những ai ngu ngốc hoặc không xứng đáng với vị trí công việc của mình thì tuyệt đối sẽ không thể nhìn thấy tấm vải đó.

Hoàng đế nghe vậy lấy làm thích thú, nghĩ bụng: "Nếu có bộ quần áo dệt bằng loại vải đó, ta sẽ biết ngay ai trong triều đình là kẻ ngu ngốc và ai không xứng đáng làm quan!". Vua liền ban cho hai kẻ lừa đảo rất nhiều vàng bạc, tơ lụa quý giá và lập riêng một phòng dệt trong hoàng cung.

Hai kẻ lừa đảo đặt hai khung dệt trống rỗng, giả vờ xỏ chỉ làm việc đêm ngày. Chúng cất giấu toàn bộ tơ lụa vàng bạc vào túi riêng. Sau vài ngày, hoàng đế muốn biết vải dệt đến đâu bèn sai vị quan đại thần trung thực nhất vào kiểm tra. Vị quan bước vào phòng thấy hai thợ dệt đang miệt mài trước hai khung dệt trống rỗng. Ông giố mắt nhìn nhưng chẳng thấy sợi vải nào. Vị quan hoảng sợ nghĩ bụng: "Trời ơi! Chẳng lẽ ta là kẻ ngu ngốc sao? Ta không thể để ai biết điều này!". Thế là ông quan gật đầu trầm trồ khen ngợi: "Vải đẹp tuyệt vời! Màu sắc và hoa văn thật tinh xảo!".

Vua lại sai những quan lại khác vào xem, ai cũng hoảng sợ vì không thấy gì nên đều tâu lên vua khen ngợi tấm vải kỳ diệu. Cuối cùng, chính hoàng đế tự mình cùng các quan vào xem. Nhà vua bàng hoàng vì chỉ thấy hai khung dệt trống rỗng. Nhưng vì sợ bị chê ngu ngốc không xứng làm vua, hoàng đế mỉm cười tán thưởng: "Tuyệt diệu! Bộ quần áo này thật hoàn hảo!".

Đến ngày lễ diễu hành lớn, hai kẻ lừa đảo giả vờ cầm kéo cắt dệt và may bộ quần áo tàng hình. Chúng giả vờ mặc từng chiếc áo, chiếc quần vào người hoàng đế. Hoàng đế đứng trước gương ngắm nhìn thân thể trần trụi của mình nhưng vẫn gật đầu khen ngợi.

Nhà vua kiêu hãnh bước đi diễu hành trước hàng ngàn dân chúng. Mọi người hai bên đường ai cũng vỗ tay reo hò khen ngợi bộ quần áo mới đẹp tuyệt vời vì sợ bị coi là kẻ ngu ngốc. Bất ngờ, một đứa trẻ ngây thơ cất tiếng reo to: "Nhìn kìa, nhà vua có mặc quần áo gì đâu!". Lời đứa trẻ truyền đi nhanh chóng. Mọi người bắt đầu thì thầm rồi ồ lên cười lớn: "Đúng rồi! Vua trần trụi có mặc quần áo gì đâu!". Hoàng đế ngượng chín mặt, biết mình bị lừa nhưng đành phải cố giơ lưng bước tiếp cho hết buổi diễu hành.

Truyện cùng chuyên mục